Mất hết năng lượng tích cực khi ở tuổi 28

So với cậu trai mới tốt nghiệp, hoạt bát, vui vẻ, nhiều hoài bão và mơ ước về cuộc sống êm đềm giản dị cách đây 5 năm thì tôi hiện tại chẳng khác gì một mớ hỗn độn giữa cuộc đời này. Tôi làm mảng du lịch khách sạn với lương 10 triệu, sau nhiều năm vẫn ở vị trí nhân viên vì năng lực còn hạn chế. Không phải bản thân không có sự cầu tiến mà vì tôi ít chịu được áp lực, sợ phải thay đổi dù bạn bè, đồng nghiệp nhận xét tôi khá lanh lẹ, học việc nhanh, làm việc có trách nhiệm và siêng năng.

Tôi ít giao tiếp, bạn bè thân thiết cũng không nhiều, ít đi cà phê, nhậu nhẹt; trong công việc thỉnh thoảng tôi hay bị chèn ép do không biết tạo mối quan hệ với cấp trên. Tôi cũng hay bệnh vặt khi công việc quá sức, ăn uống thất thường, trực đêm nhiều. Những lúc bệnh như vậy là tinh thần cực tệ, thấy mình thật yếu đuối và nhỏ bé. Tôi sống hướng nội, luôn cố gắng làm những điều tốt để cuộc sống tốt hơn. Tôi cũng cố gắng đọc sách, tạo nhiều sở thích tốt khi một mình, tập gym để cải thiện ngoại hình nhưng kết quả không được như mong muốn vì thể trạng không tốt.

Nhà tôi đông anh em, ba mẹ khá lớn tuổi nhưng vẫn phải lao động chân tay. Tiền lương kiếm được mấy năm qua phần lớn gửi về phụ giúp gia đình nên tôi ít khi đi du lịch hay trải nghiệm như các bạn trẻ khác. Tôi từng trải qua hai mối tình nhưng không tới đâu, lúc đầu tôi cũng nghĩ là do khác biệt tính cách nhưng dần mới hiểu ra là do bản thân sống chưa tốt, chưa biết cách tự yêu mình thì sao có thể chăm lo được cho người khác. Tôi cũng rất lo lắng cho tương lai khi xác định mình là người đồng tính và sẽ sống độc thân. Tôi bắt đầu hoang mang, liệu khi đã có tuổi rồi thì mình sẽ sống như thế nào, có để dành đủ tiền để lo thân? Những lúc như vậy tôi như mất hết năng lượng để tập trung cho cuộc sống hiện tại.

Gần đây tôi lại thêm tính so sánh với người khác. Tôi gặp được một anh lớn hơn, công việc anh tốt hơn tôi, lương cao hơn; anh khỏe mạnh, thích thể thao và rất bản lĩnh, biết mình cần gì và muốn gì. Nhìn lại mình, tâm trí tôi càng nặng nề hơn. Tôi quan sát cuộc sống xung quanh, có người không tốt tính nhưng trong công việc lại giỏi; có người không giỏi chuyên môn nhưng giao tiếp tốt, nhiều bạn bè; có người yêu du lịch, thể thao, một ngày 24 tiếng không đủ cho họ dùng; có người thì công việc lương không cao nhưng lúc nào cũng lạc quan, yêu đời. Nhìn mọi người xung quanh như vậy tôi thấy mình thật phí phạm cuộc sống nhưng cũng không biết làm cách nào để tốt hơn.

Tôi tin vào luật nhân quả, gieo nhân nào gặt quả ấy. Tôi của ngày trước gieo nhân tiêu cực, thỏa hiệp với sự tầm thường thì đổi lấy quả ngày nay là một người nhút nhát, công việc lương thấp, giậm chân tại chỗ. Biết mình cần phải thay đổi và suy nghĩ tích cực hơn, phải gieo nhân tốt để sau này gặt quả tốt, thế nhưng tôi hiện tại như mất hết năng lượng để tiếp tục sống vậy. Tôi không hứng thú với việc gì, không thích ăn ngon, mặc đẹp, không thích mua đồ mới, cũng chẳng buồn đi chơi. Nhìn ba mẹ đang già đi từng ngày, tôi chỉ muốn làm nhiều điều tốt hơn cho họ mà khả năng lại có hạn; những lúc như vậy tôi gần như bật khóc.

Sắp tới tôi phải chuyển qua làm chỗ mới, chỗ cũ do ảnh hưởng của dịch bệnh nên đóng cửa. Bắt đầu lại, tuổi của tôi cũng không còn trẻ nữa, liệu những ngày tháng sắp tới có đủ tinh thần để làm việc không khi tôi thấy cuộc sống này chẳng còn ý nghĩa? Thật sự tôi rất hoang mang và cần lời khuyên từ các bạn.

Quyết

Độc giả gọi vào số09 6658 1270để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *